 ấy đại vương cũng nến tức vị Hoàng đế đã rồi lo phạt Ngụy sau.
Tôn Quyền đang phân vân, nhưng các quan hết thảy đều tung hô.
Tôn Quyền bèn tức vị hoàng đế , cải niên hiệu là Huỳnh Long nguyên niên , tôn hàm ân cho Tôn Kiên làm Võ Liệt hoàng đế , mẹ là Ngô Thị làm Võ Liệt hoàng hậu ; anh là Tôn Sánh làm Trường Sa hương vương, con là Tôn Ðăng làm Hoàng Thái Tử. Con lớn của Gia Cát Cẩn là Gia Cát Cách làm Tả Phù cho thái tử , con thứ Trương Chiêu làm Hữu Bật cho thái tử.
Trương Chiêu lại tâu :
- Xin sai sứ vào Tây Thục để kết giây liên hảo lâu dài, rồi mới tính việc được.
Tôn Quyền nghe theo.
Hậu chúa thấy sứ Ngô đến bèn nhóm quần thần bàn luận.
Trương Huờn tâu :
- Việc này nên thỉnh ý Thừa Tướng .
Hậu chúa bèn cho người đến Hớn Trung hỏi ý Khổng Minh.
Minh nói :
- Phải đem lễ vật đến Ðông Ngô mà mừng, rồi xin Ngô sai Lục Tốn đi dẹp Ngụy. Hễ Tư Mã Ý mắc cự với Lục Tốn thì tôi đem binh ra Kỳ Sơn ắt là thành công.
Hậu chúa nghe theo bèn trọng đãi Sứ Ngô, lại khiến Trần Chấn đem lễ vật sang Ngô đáp tạ dâng quốc thư.
Tôn Quyền thấy vậy rất đẹp ý bèn trọng đãi Trần Chấn.
Lại triệu Lục Tốn đến dạy rằng :
- Nay Thục chúa sai sứ đến trả lễ và khiến ta đem binh phạt Ngụy, vậy khanh nghĩ sao ?
Lục Tốn tâu :
- Ấy là kế Khổng Minh muốn ta cầm chân Nguỵ nơi Giang Nam để tiện bề ứng binh đó. Nhưng nay đã bang giao chẳng lẽ không giúp nhau. Tuy nhiên ta cứ phao đồn rằng đi phạt Ngụy, rồi thao luyện binh sĩ chờ, hễ Khổng Minh đánh Ngụy cho đến lúc nguy cấp, ta mới thừa cơ đánh lấy Trung Nguyên .
Tôn Quyền y kế, hạ lịnh binh sĩ thao luyện chọn ngày phạt Ngụy.
Khi Trần Chấn về thuật lại cho Khổng Minh.
Minh nói :
- Lục Tốn có ý ngồi đấy để xem thành bại. Nhưng đó không phải việc ta lo. Hiện nay chỉ lo việc thám thính đường Trần Thương .
Cách ít ngày có tin báo, tại Trần Thương, Hích Chiêu bị đau nặng.
Khổng Minh cười, nói :
- Số là trời giúp ta.
Bèn khiến Khương Duy và Ngụy Diên vào truyền chỉnh đốn binh mã nội ba ngày phải kéo đến Trần Thương mà lấy ải .
Ngụy Diên, Khương Duy vâng lệnh ra đi.
Khổng Minh lại kêu Quan Hưng, Trương Bào đến dặn phải làm như vầy. . . như vầy. . .
Còn Quách Hoài nghe Hích Chiêu đau nặng bèn thỉnh Trương Hấp đến, nói :
- Tướng quân phải đến Trần Thượng thế cho Hích Chiêu.
Trương Hấp lãnh mạng ra đi. Ðêm ấy Hích Chiêu được tin binh Thục đến vây phủ đang dùng thang trèo vào thành, rất nguy cấp .
Hích Chiêu thất kinh té ngửa mà chết. Binh Thục bốn phía ào vào, nổi lửa dậy trời, còn binh Ngụy không có chư tướng, mạnh ai nấy kiếm đường mà chạy, số đông đầu hàng lũ lượt.
Khương Duy và Ngụy Diên khi kéo quân đến bên thành thì thấy yên lặng.
Hai người dang lưỡng lự thì có liếng vọng ra :
- Sao hai người đến trể vậy ?
Hai tướng chưa biết thế nào thì Khổng Minh dạy mở cửa thành cho vào, rồi nói :
- Ðạo quân của hai người là đạo quân ta dằn mặt để cho địch thấy mà thôi còn ta đã sai Trương Bào và Quan Hưng kéo đến bất ngờ lấy thành rồi.
Khổng Minh lại nói :
- Hai người hãy đem binh đến lấy Tản Quan cho kịp, kẻo binh Ngụy đến cứu ứng thì hỏng.
Hai tướng kéo quân ra đi. Khi đến Tản Quan, tướng giữ ải thất kinh bỏ chạy.
Hai Người vừa vào thành thì Trương Hấp kéo binh tới.
Hai tướng bèn truyền giữ chặt cửa thành.
Trương Hấp vội trở lui báo cho Quách Hoài hay.
Khổng Minh kéo đại binh đến Kỳ Sơn. Liền nói với các tướng sĩ :
- Ta xem Âm Bình và Võ Ðô hai quận này liên tiếp với Hớn Trung, nếu lấy được thì có thể chia xẻ được lực lượng Ngụy.
Khương Duy thưa :
- Tôi xin đi lấy hai nơi đó.
Vương Bình cũng xin đi.
Khổng Minh bèn khiến Khương Duy đến lấy Võ Ðô, Vương Bình lấy Âm Bình.
Trong khi đó, Trương Hấp về báo cho Quách Hoài và Tôn Lễ.
Hoài nói :
- Khổng Minh chắc đến chiếm đất Ung và đất Mi. Bèn khiến Trương Hấp giữ Trường An, Tôn Lễ giữ Ung Thành, còn mình qua Uy Thành bảo thủ.
Ngụy chúa đang lâm trào thì quan cận thần lâu :
- Trần Thương đã mất , Hích Chiêu đã chết, Khổng Minh ra Kỳ Sơn, và Tản Quan cũng bị binh Thục đoạt rồi. .
Tào Tuấn thất kinh chưa biết liệu thế nào, lại có tin báo bên Ðông Ngô. Tôn Quyền đã xưng đế, lại sai Lục Tốn chuẩn bị đánh Ngụy.
Tào Tuấn thỉnh Tư Mã Ý hỏi kế .
Ý tâu :
- Ðông Ngô tuy thế nhưng không lo vì Tốn chưa dám khởi binh. Bây giờ điều đáng lo là Thục.
Tào Tuấn nói :
- Vậy ta phong cho khanh làm đại Ðô Ðốc thay Tào Chơn đang lâm bệnh, để ngăn binh Thục.
Nói đoạn lấy ấn thọ của Tao Chơn trao cho Tư Mã Ý.
Ý tuân lệnh kéo binh ra đi. 

Hồi 98

Gia Cát Lượng tấn binh đến Kỳ Sơn
Tư Mã Ý đem quân vào đất Thục
Khổng Minh tới Kỳ Sơn đóng trại chờ binh Ngụy.
Tư Mã Ý đem binh đến Trường An, Trương Hấp rước vào thuật hết các việc.
Ý sai Hấp làm tiên phong, Ðái Lăng làm phó tướng kéo binh đến Kỳ Sơn.
Quách Hoài và Tôn Lễ rước vào.
Ý nói :
- Khổng Minh đem binh từ xa đến, ắt phải tốc chiến tốc thắng. Ta lại được tin y đến lấy Âm Bình và Võ Ðô. Vậy hai người hãy đến cứu nguy nơi đó, rồi lòn phía sau mà đánh tới. Còn ta chặn phía trước, ắt binh Thục phải loạn.
Hai người lãnh mạng ra đi.
Dọc đường Quách Hoài hỏi Tôn Lễ :
- Tư Mã Ý sánh với Khổng Minh thì thế nào ?
Lễ đáp :
- Tư Mã Ý thua Khổng Minh xa lắm.
Quách Hoài nói :
- Theo kế của Tư Mã Ý vừa bày ta e Khổng Minh không đở kịp . Còn đang bàn luận, bỗng quân đến báo Âm Bình đã bị Vương Bình lấy ; Võ Ðô bị Khương Duy chiếm rồi.
Quách Hoài và Tôn Lễ thất kinh, vừa muốn kéo binh về thì đằng sau tiếng quân hét ầm vang, Vương Bình và Khương Duy đánh tới.
Trước mặt lại thấy Khổng Minh cầm quạt chỉ tới mà rằng :
- Tư Mã Ý gạt được ta sao ?
Nói vừa dứt thì quân Trương Bào và Quan Hưng ào ra.
Quách Hoài và Tôn Lễ túng thế phải chạy lên núi.
Trương Bào giục ngựa đuổi theo, chẳng may ngựa trượt chân té nhào, Bào bị thương nặng phải đưa về Hớn Trung điều trị. Nhờ đó mà Quách Hoài và Tôn Lễ mới thoát.
Tư Mã Ý nói :
- Ðó không phải là tội các ngươi. Ấy là tại trí ta không bằng Khổng Minh .
Nói đoạn, sai hai người đến cố thủ Ung Thành và Mỹ Thành .
Ý lại kêu Trương Hấp và Ðái Lăng mà nói :
-Khổng Minh đã lấy được Âm Bình và Võ Ðô , thế nào cũng đến chiêu an bá tánh. Vậy thừa lúc y không ở trong đại trại, lén ra phía sau mà đánh tới. Còn ta cũng đem binh đánh ép hai đầu, ắt binh Thục phải loạn.
Hai người bèn kéo riết đến trại Thục. Nữa đêm hai đạo binh bèn hiệp lại một, rồi cứ sau binh Thục mà kéo tới. Ði được vài dặm bỗng có tin báo phía trước xe cộ bỏ ngổn ngang.
Trương Hấp nói :
- Ta thấy binh Thực đã chuẩn bị rồi, chớ nên tới nữa .
Ðang bàn luận thì bốn phía quân Thục ào ra, còn trên núi lửa cháy rực trời. Hấp và Lăng cả kinh, chạy thoát vòng vây, binh hao hơn nửa.
Chạy được một quãng thì thấy Khổng Minh chỉ mặt nói :
- Về nói với Tư Mã Ý đừng đánh lén phía sau nữa mà mạng họa. Kế đó sao gạt được ta .
Trương Hấp, Ðái Lăng cứ thế chạy dài. .
Trong khi đó, Tư Mã Ý cứ chuẩn bị binh mã chờ ngày tiến binh.
Bỗng hai tướng hoảng hốt chạy về kể hết mọi sự.
Tư Mã Ý than :
- Khổng Minh tuyệt không ai bì kịp . Nói đoạn, lui binh cố thủ không dám ra nữa.
Khổng Minh đại thắng rồi , nhưng mỗi ngày đầu sai Ngụy Diên đến khiêu chiến, mà binh Tư Mã Ý cũng không chịu ra .
Ngày kia, bỗng Hậu chúa sai Phí Vĩ đến phục chức cho Khổng Minh.
Minh hỏi, Vĩ thưa :
- Việc Nhai Ðình do Mã Tắc gây nên, Thừa Tướng lại xin giáng chức . Nay Hậu chúa sai tôi đem chiêu đến phục chức cho Thừa Tướng.
Khổng Minh từ chối, Phí Vĩ nói mãi Khổng Minh mới chịu lảnh .
Ðoạn, khiến người về Thành Ðô tạ ơn.
Riêng Khổng Minh thấy Tư Mã Ý cố thủ mới không chịu ra, bèn nghị kế rồi khiến quân nhổ trại.
Ðược tin này Tư Mã Ý nói :
- Khổng Minh ắt có mưu sâu chớ nên khinh động ?
Trương Hấp thưa :
- Chắc y hết lương thảo nên phải lui binh, ta nên thừa cơ rượt theo đánh một trận .
Ý nói :
- Ta liệu phen này y lấy được Trần Thương rồi thì đường vận chuyển lương thảo của y đâu có khó .
Lại có tin báo :
- Khổng Minh đóng trại cách đây ba mươi dặm.
Ý cười :
- Như vậy lại càng nên cố thủ .
Ba tuần trôi qua vẫn chưa động tĩnh, cũng chẳng thay tướng Thục đến đánh .
Tư Mã Ý bèn cho quân đi thám thính. Lại được tin Khổng Minh đã nhổ trại lui ba mươi dặm nữa.
Thấy vậy, Tư Mã Ý nói với Trương Hấp :
- Thật là quỉ kế của Khổng Minh
Trương Hấp thưa :
- Y dùng kế hoãn binh để rút lui . Tôi xin nguyện đến đó đánh vùi một trận.
Tư Mã Ý nói :
- Khổng Minh đa mưu. Vậy chớ nên theo !
Trương Hấp thưa :
- Nếu thất trận, tôi xin chịu tội .
Mã Ý nói :
- Nếu người muốn đi thì phải phân binh làm hai cánh. Ngươi dẫn một cánh đi trước, những phải ráng sức tử chiến. Ta sẽ đem binh đi sau tiếp ứng để phòng phục binh..
Hôm sau, Trương Hấp và Ðái Lăng dẫn ba vạn quân đuổi theo .
Còn Tư Mã Ý cũng để quân lại ít nhiều mà giữ trại, còn mình dẫn hậu binh theo sau.
Khổng Minh được tin, bèn cử Vương Bình và Trương Dực tấn binh, rồi dặn :
- Nay Trương Hấp dẫn binh đến ắt là quyết tử với ta. Vậy hai ngươi hãy ráng sức cự địch . Nếu Tư Mã Ý đem binh tiếp ứng thì chia thành 2 đạo mà đánh.
Lại kêu Khương Duy, Liêu Hóa dặn :
- Ta giao cho ngươi cuốn cẩm nang đến phục tại Kỳ Sơn, nếu Duy và Hóa nguy khốn hãy mở ra coi .
Lại kêu Ngô Bang, Ngô Ý, Mã Trung, Trương Ngưng mà dặn :
- Binh Ngụy đến thì vừa đánh vừa chạy, khi nào thấy Quan Hưng đem binh tới hãy quay lại mà đánh .
Rồi, dặn Quan Hưng :
- Hãy phục binh nơi San Cốc, lúc nào thấy cờ đỏ của ta lấy động thì kéo binh ra đánh nhầu .
Các tướng lãnh mạng ra đi.
Trương Hấp và Ðái Lăng thấy Mã Trung, Ngô Bang, Ngô Ý ra chống cự thì hầm hầm kéo binh ra đánh vùi.
Binh Thục vừa đánh vừa chạy, binh Ngụy rượt theo ước hai mươi dặm.
Bỗng Vương Bình và Trương Dực xông ra đánh bọc hậu. Phía trước bốn tướng Thục cũng quay lại đánh tới tấp.
Trương Hấp phải tử chiến. Nhưng vẫn không thoát khỏi vòng vây.
Trong lúc binh Thục đang xiết chặt vòng vây, bỗng Tư Mã Ý từ sau tới vây phủ Trương Dực và Vương Bình vào giữa. Vương Bình đốc quân quay lại đánh Tư Mã Ý, còn Trương Dực cự với Trương Hấp .
Từ trên núi Khương Duy và Liêu Hóa xem chừng Trương Dực và Vương Bình đã đuối sức, liền dở cẩm nang ra xem, thấy Khổng Minh dặn :
- Nếu Tư Mã Ý đến thì cứ đem binh giả đò cướp trại, ắt chúng